<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Khởi Nghiệp - Digital Marketing - Kiến Thức Khởi Nghiệp - SEO - StartUp &#187; bài học kinh doanh</title>
	<atom:link href="http://21-7.com/tag/bai-hoc-kinh-doanh/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://21-7.com</link>
	<description>21-7.com</description>
	<lastBuildDate>Sun, 28 Apr 2019 02:37:33 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>Bài học kinh doanh từ câu chuyện tay ăn mày</title>
		<link>http://21-7.com/bai-hoc-kinh-doanh-tu-cau-chuyen-tay-an-may.html</link>
		<comments>http://21-7.com/bai-hoc-kinh-doanh-tu-cau-chuyen-tay-an-may.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 19 Jun 2015 04:44:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kiến Thức Kinh Doanh]]></category>
		<category><![CDATA[ăn mày]]></category>
		<category><![CDATA[bài học kinh doanh]]></category>
		<category><![CDATA[Bài học kinh doanh từ tay ăn mày]]></category>
		<category><![CDATA[học kinh tế]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://21-7.com/?p=311</guid>
		<description><![CDATA[Ăn mày cũng phải học kinh tế – Đây là câu chuyện về tay ăn mày với khả năng kiếm tiền và kiến thức kinh doanh như một doanh nhân có bằng IBM, Câu chuyện  được lan truyền trên Internet đã mấy năm nay và vẫn ấn tượng với nó đến bây giờ. Dù không biết tác giả là <a href="http://21-7.com/bai-hoc-kinh-doanh-tu-cau-chuyen-tay-an-may.html#more-'" class="more-link">more »</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<blockquote><p><strong>Ăn mày cũng phải học kinh tế – Đây là câu chuyện về tay ăn mày với khả năng kiếm tiền và kiến thức kinh doanh như một doanh nhân có bằng IBM, Câu chuyện  được lan truyền trên Internet đã mấy năm nay và vẫn ấn tượng với nó đến bây giờ. Dù không biết tác giả là ai, có hư cấu hay không nhưng những phân tích trong bài viết này là rất đáng suy ngẫm. Xin cảm ơn “tay ăn mày” – xin chia sẻ với bạn đọc câu chuyện này.</strong></p></blockquote>
<p>Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.</p>
<p>Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi’s ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường.</p>
<p><img class="aligncenter  wp-image-1472" src="/images/post/2015/06/19/04/311/an-may-hoc-kinh-te.jpg" alt="bài học kinh doanh từ tay ăn mày" width="318" height="252" /></p>
<p>– Xin anh… cho tôi ít tiền đi!</p>
<p>Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau. Ăn mày rất thích kể lể.</p>
<p>– Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi’s ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…<br />
– Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.<br />
– Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học – Ông ta bắt đầu mở máy.</p>
<p>Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:<br />
– Thế nào là ăn mày một cách khoa học?</p>
<p>Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ. Ông ta giảng giải:<br />
– Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.</p>
<p>Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.</p>
<p>– Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…<br />
– …???<br />
– Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.</p>
<p>Ông ta lấy giọng nói tiếp:<br />
– Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ. – Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? – Tôi căn vặn.<br />
– Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!<br />
– Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?<br />
– Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.<br />
– Hả? Nhiều vậy sao?</p>
<p>Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:<br />
– Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn. Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.</p>
<p>Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.<br />
– Ông nói tiếp đi! – Tôi hào hứng.<br />
– Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?</p>
<p>Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.<br />
– Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh. Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta.</p>
<p>Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.</p>
<p>Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.<br />
– Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!<br />
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.<br />
– Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?</p>
<p>Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối. Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.</p>
<p>Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!<br />
– Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.</p>
<p>Quá chuẩn!<br />
– Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.<br />
– Ối ông cũng có vợ con?<br />
– Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.</p>
<p>Tôi buột miệng:<br />
– Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?</p>
<ul>
<li><em><strong>Nguồn: Sưu tầm</strong></em></li>
</ul>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://21-7.com/bai-hoc-kinh-doanh-tu-cau-chuyen-tay-an-may.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện kinh doanh từ người bán hàng rong</title>
		<link>http://21-7.com/cau-chuyen-kinh-doanh-tu-nguoi-ban-hang-rong.html</link>
		<comments>http://21-7.com/cau-chuyen-kinh-doanh-tu-nguoi-ban-hang-rong.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 19 Jun 2015 04:44:45 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kiến Thức Kinh Doanh]]></category>
		<category><![CDATA[bài học kinh doanh]]></category>
		<category><![CDATA[Học Kinh Doanh]]></category>
		<category><![CDATA[Người Bán Hàng Rong]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://21-7.com/?p=310</guid>
		<description><![CDATA[Có một câu chuyện kể về một doanh nhân Tạ minh tuấn tình cờ lang thang gặp được ông bán hàng rong và học được những bài học kinh doanh quý báu của ông. câu chuyện kể như sau. – (Mình – xuất hiện từ phía sau) hôm nay bán xôi nhiêu đây? – Hết <a href="http://21-7.com/cau-chuyen-kinh-doanh-tu-nguoi-ban-hang-rong.html#more-'" class="more-link">more »</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div class="_5pbx userContent" data-ft="{&quot;tn&quot;:&quot;K&quot;}">
<p>Có một câu chuyện kể về một doanh nhân Tạ minh tuấn tình cờ lang thang gặp được ông bán hàng rong và học được những bài học kinh doanh quý báu của ông. câu chuyện kể như sau.</p>
<p><a href="/images/post/2015/06/19/04/310/kinh-nghiem-ban-hang-rong-2.jpg"><img class="alignnone size-full wp-image-321" src="/images/post/2015/06/19/04/310/kinh-nghiem-ban-hang-rong-2.jpg" alt="kinh-nghiem-ban-hang-rong-2" width="620" height="465" /></a></p>
<p>– (Mình – xuất hiện từ phía sau) hôm nay bán xôi nhiêu đây?</p>
<p>– Hết hồn. Ăn đi anh (giơ ra)<br />
– Cái gì đây?<br />
– Nhãn đấy<br />
– Thôi không ăn.<br />
– Ăn đi em mời, có tính tiền đâu mà… [Biết tạo ra những khoảng khắc “Wow” cho khách hàng] – Thì không ăn trái cây giờ này thôi chứ biết rồi (cười)<br />
– Vậy để em làm xôi cho anh. [Đáp ứng ngay nhu cầu] – Hôm nay ăn như hôm qua đi, trứng pate và xúc xích, nhưng làm mặn hơn một chút nhé, hôm qua hơi nhạt<br />
– Vâng, hôm nay sẽ ngon hơn hôm qua. [Lắng nghe – Thấu hiểu – Thái độ tích cực – Không ngừng cải tiến] – Ừ, phải hơn hôm qua chứ (nhảy phóc lên yên sau xe bán rong)<br />
(5 giây trôi qua)<br />
– (Mình) ông có vợ con gì chưa?<br />
– Em 2 cháu rồi ạ<br />
– Yên bề rồi à.<br />
– Vâng<br />
– Ông có hay vào Sài Gòn bán không?<br />
– Mùa hè em vào đấy. Mùa rét em bán ở Hà Nội.<br />
– Sao vậy?<br />
– Mùa rét ở đây bán đắt hàng lắm.<br />
– Tại sao?<br />
– Em cũng chả biết nói sao. Em Đếm thấy thế. Chắc mùa đấy dễ ăn. [Biết tự thống kê để điều chỉnh chiến lược kinh doanh] – Thế ông hay ra vào thế à?<br />
– Em còn bán ở Campuchia nữa cơ.<br />
– Vào trong Sài Gòn thì cũng chuyển cái xe này vào à (vỗ vào cái xe)<br />
– Không, vào đó em có xe khác.<br />
– Ghê ta, cứ như doanh nhân có chi nhánh ở khắp nơi (giọng dzui)<br />
– Trong đó em bán bắp anh ạ. Sài Gòn thì mùa nào bán cũng được. Nhưng mùa rét bán ngoài này kiếm được nhiều hơn. [Biết chọn phân khúc mục tiêu] – Vợ con ông thì sao?<br />
– Em đi một mình thôi, vợ con đi cùng chi cho cực.<br />
– Ông có tương ớt không?<br />
– Có nhưng mà lúc nãy công an dí nên làm rớt cán nát bét rồi. [Hãy cho khách hàng lý do để thông cảm] – Đứng ở đây có bị công án dí không?<br />
– Có chứ anh. Nhưng em lo rồi. Mỗi tháng 300 ngàn.<br />
– Lo với ai?<br />
– Công an phường anh ạ [Biết đối tượng cần “quan hệ”] – Lo rồi thì sao còn bị dí?<br />
– Thì họ đến, không lẽ mình đứng yên hả anh?<br />
– À, vậy là đi tuần thì vẫn phải đi, có điều cho mình chạy chứ gì?<br />
– Vâng, có lệ thôi mà anh, có điều vẫn phải khẩn trương… [Làm kinh tế nhưng biết lợi dụng các chính sách của nhà nước]. Của anh xong rồi.<br />
– Oke, hôm nay đưa ông đầy đủ, 25<br />
– Thôi anh cứ đưa 20, anh em mình vui là chính mà<br />
– Thì vui là chính nhưng mà tui ra đây ủng hộ ông là mười (gửi 30 luôn coi sao!!!)<br />
– Em đàng hoàng mà, cứ thế này thôi (đưa lại tờ 10 ngàn không nhận)<br />
– Nhận đi chứ (cương quyết)<br />
– Thôi (cương quyết x 2) [Khuyến mãi, cho khách hàng “mê đắm” – bỏ con tép bắt con tôm… hùm] – Uh, thế vô Sài Gòn thì tìm ông ở đâu?<br />
– Anh cứ ra Hồ Con Rùa. Đó là địa bàn của em. [Buôn có bạn – Bán có phường – biết tận dụng “không gian thương hiệu ẩm thực” có sẵn] – Quên hỏi ông tên gì?<br />
– Em là Hùng.<br />
– Ra đó hỏi Hùng có ai biết không?<br />
– Cuộc đời em sang trang là nhờ Sài Gòn đấy, địa bàn của em mà. Công an phường ai chả biết em [Thương hiệu cá nhân] – Ghê vậy à?<br />
– Anh cứ lên Google search bắp xào hồ con rùa là có em [Đoạn này hơi ảo – các bạn troẻ đừng học tập] – Vậy là tui được dzinh dzự tiếp chuyện doanh nhân hàng rong nổi tiếng : )<br />
– (cười)<br />
– Mai đói bụng lại phiền ông đấy nhé (vẫy tay ra về)</p>
<p>Người nông dân sau đó quyết định sẽ ăn xôi khuya ở đây trong 4 đêm ở Hà Nội.</p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://21-7.com/cau-chuyen-kinh-doanh-tu-nguoi-ban-hang-rong.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Kinh nghiệp khởi sự kinh doanh biến không thành có</title>
		<link>http://21-7.com/kinh-nghiep-khoi-su-kinh-doanh-bien-khong-thanh-co.html</link>
		<comments>http://21-7.com/kinh-nghiep-khoi-su-kinh-doanh-bien-khong-thanh-co.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 19 Jun 2015 04:23:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Khởi Nghiệp]]></category>
		<category><![CDATA[bài học kinh doanh]]></category>
		<category><![CDATA[khởi nghiệp]]></category>
		<category><![CDATA[khởi sự]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://21-7.com/?p=46</guid>
		<description><![CDATA[Kế sách “Biến không thành có” là kế sách thứ hai trong nhóm kế sách “Khởi sự kinh doanh Biến không thành có” thực chất là kế sách tạo dựng danh tiếng giúp cho người làm kinh doanh nhanh chóng định vị tên tuổi, phát triển thị trường  trên cơ sở những giá trị sử dụng <a href="http://21-7.com/kinh-nghiep-khoi-su-kinh-doanh-bien-khong-thanh-co.html#more-'" class="more-link">more »</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Kế sách “<strong>Biến không thành có</strong>” là kế sách thứ hai trong nhóm kế sách “Khởi sự kinh doanh Biến không thành có” thực chất là kế sách tạo dựng danh tiếng giúp cho người làm kinh doanh nhanh chóng định vị tên tuổi, phát triển thị trường  trên cơ sở những giá trị sử dụng đích thực của những sản phẩm và dịch vụ mà mình đang nắm giữ.trong khởi sự kinh doanh không nhất thiết bạn phải là người có nhiều tiền, không nhất thiết cần phải có sản phẩm tốt nhất.điều quan trọng là hãy hành động một cách khôn ngoan và có một chiến lược<strong> </strong>kinh doanh thông minh,sau đây là câu chuyện về bài học kinh doanh biến không thành có để bạn có thể áp dụng vào công việc của mình.<br />
<img class="aligncenter  wp-image-1046" src="/images/post/2015/06/19/04//Yes-no-checkboxes.jpg" alt="khởi sự kinh doanh" width="318" height="178" /><br />
<strong>1. Câu chuyện xuất xứ</strong></p>
<p>“Thời xưa, có một ông lang tên là Diệp Thiên Sĩ, người huyện Ngô, tay nghề rất cao, đức độ cũng rất tốt. Thế nhưng vận hội không đạt, tiếng tăm chẳng được đồn xa, cửa hàng suốt ngày ế ẩm.</p>
<p>Một lần, Trương Thiên Sư đến huyện Ngô. Ông này chuyên làm nghề phù thủy trừ tà kiếm sống nên rất có uy quyền, đến vua cũng phải nể sợ, dân thường thì phục ông ta như thần.</p>
<p>Nhân cơ hội này, Diệp Thiên Sĩ nảy ra ý hay, bèn đến nhờ Trương Thiên Sư giúp đỡ. Trước Trương Thiên Sư, ông liền thể hiện toàn bộ tài năng của mình và trình bày những khó khăn mà mình đang gặp phải. Trương Thiên Sư cảm mến đức độ và tài năng của Diệp Thiên Sĩ liền nghĩ ra một cách hết sức độc đáo. Ông ghé tai Diệp Thiên Sĩ và dặn dò hết sức cẩn thận rồi hẹn đúng ngày này tháng ấy gặp lại nhau, tuyệt đối không được đến sai giờ mà hỏng việc lớn</p>
<p>Đúng hẹn, Diệp thiên Sĩ liền lên một chiếc thuyền và một mình chèo đến gần chiếc cầu đã ngầm hẹn trước. Vừa lúc, Trương Thiên Sư cũng ngồi kiệu đi ngang qua. Nhìn thấy thuyền, Trương Thiên Sư nhảy xuống rồi cung kính vái chào khiến người đi đường hết sức lạ lùng. Ông liền giải thích rằng mình vừa gặp một vị thiên y giáng trần giống như trong giấc mộng. Thế là tất cả những người có mặt lúc đó đều cho rằng Diệp Thiên Sĩ chính là vị thần y, tin tức lan truyền khắp nơi. Chẳng mấy chốc việc kinh doanh của Diệp Thiên Sĩ trở nên phát đạt, tiếng tăm lừng lẫy khắp vùng.</p>
<p><strong>2. Cốt lõi kế sách</strong></p>
<p>Có những giá trị đích thực, nhưng nếu không được thiên hạ biết đến và đón nhận rộng rãi thì giá trị đó chỉ là con số không. khởi sự kinh doanh “<strong>Biến không thành có</strong>” là thuật biến những giá trị ẩn trở thành hiện hữu qua sự nhận biết và thừa nhận rộng rãi của cộng đồng.</p>
<p><strong>3. Ý nghĩa vận dụng trong kinh doanh</strong></p>
<p>“Biến không thành có” thực chất là kế sách tạo dựng danh tiếng giúp cho người làm kinh doanh nhanh chóng định vị tên tuổi, phát triển thị trường trên cơ sở những giá trị sử dụng đích thực của những sản phẩm và dịch vụ mà mình đang nắm giữ.</p>
<p><strong>MỘT SỐ MINH HỌA VIỆC ÁP DỤNG THÀNH CÔNG KẾ SÁCH</strong></p>
<p><strong>1.Crest – “Mang đến cho mọi người bộ răng trắng khỏe”</strong></p>
<p>Khi nhắc đến sản phẩm kem đánh răng, đặc biệt là kem đánh răng ngừa sâu răng, chắc hẳn ai cũng thấy vô cùng quen thuộc. Đơn giản là vì hiện nay có tới 5 tỷ người – chiếm 80% dân số toàn cầu mắc bệnh sâu răng!<br />
<img class="aligncenter  wp-image-1048" src="/images/post/2015/06/19/04//1337054538.jpg" alt="khởi sự kinh doanh nha khoa" width="327" height="226" /><br />
Bệnh sâu răng không phải là mới xuất hiện nhưng để tạo ra thói quen ngừa sâu răng phải kể đến công lao của hãng P&amp;G (Procter &amp; Gamble).</p>
<p>Năm 1928, chất fluor tự nhiên trong nước được phát hiện có thể ngăn ngừa sâu răng. Vào thập niên 40, các nhà phân tích ước đoán hàng năm có đến 700 triệu trường hợp bị sâu răng tại Hoa Kỳ. Điều đó khiến cho các bệnh về răng miệng trở thành một trong những vấn đề sức khoẻ phổ biến nhất đối với người Mỹ. Lập tức, hãng Procter &amp; Gamble đã bắt tay vào sản xuất kem đánh răng dựa trên công trình nghiên cứu ứng dụng của fluor và đặt tên sản phẩm là Crest.</p>
<p>Tuy nhiên, người tiêu dùng vẫn chưa hoàn toàn nhận thức được lợi ích ngừa sâu răng do Crest mang lại nên số lượng sản phẩm bán ra của P&amp;G khá thấp. Bất chấp khó khăn ban đầu, P&amp;G vẫn giữ vững niềm tin vào tương lai của Crest và chính thức tung sản phẩm này trên thị trường toàn quốc vào tháng 1/1956. <strong><em>P&amp;G đã tìm một cách khác để thuyết phục khách hàng, đó là nhờ tới Hiệp hội Nha khoa Hoa Kỳ (American Dental Association-ADA) – cơ quan chức năng duy nhất có thể giúp mang đến uy tín cho sản phẩm của mình.</em></strong></p>
<p>Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng những kết quả thử nghiệm và các dữ liệu có liên quan, vào ngày 1/8/1960, ADA tuyên bố “Các kết quả kiểm nghiệm cho thấy Crest là kem đánh răng có khả năng ngăn ngừa sâu răng tối đa khi được sử dụng đúng cách trong việc bảo vệ sức khoẻ răng miệng”. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, ADA chấp nhận cho sử dụng tên tuổi của mình trong quảng cáo hàng tiêu dùng và mang lại kết quả thật mỹ mãn. Trong vòng một năm, doanh thu của Crest đã tăng gấp đôi và đến năm 1962, con số này tăng lên gấp 3, đưa Crest trở thành kem đánh răng được tiêu thụ mạnh nhất ở Mỹ.</p>
<p>Năm 1976, Hội Dược phẩm Hoa Kỳ (American Chemical Society) xem sự ra đời của kem đánh răng chứa fluor Crest là một trong 100 sáng chế quan trọng của thế kỷ. Năm 1999, Crest là nhãn hiệu kem đánh răng có chất làm trắng đầu tiên được ADA cấp tem chứng nhận khả năng tẩy sạch vết ố và mang lại bộ răng trắng khoẻ. Tháng 5/2004, Crest Whitestrips Premium lọt vào danh sách “150 mỹ phẩm được tiêu thụ mạnh nhất” của tạp chí Town &amp; Country. Một tháng trước đó, sản phẩm này cũng nằm trong “166 mỹ phẩm tốt nhất” do tạp chí InStyle chọn.</p>
<p>Từ lần xuất hiện đầu tiên trên thị trường vào năm 1955 đến nay, Crest luôn đi đầu trong đổi mới và được xem là thương hiệu hàng đầu tại Mỹ trong suốt 45 năm qua.</p>
<p><strong>2. Sự bùng nổ của  iPod</strong></p>
<p><img class="aligncenter  wp-image-1047" src="/images/post/2015/06/19/04//IPod_family.png" alt="khởi sự kinh doanh" width="357" height="211" /></p>
<p>Steve Jobs được biết tới trên cả hai lĩnh vực kinh doanh và công nghệ thông tin. Khả năng làm thị trường của ông cũng to lớn không kém. Những dấu ấn ông để lại trong kỷ nguyên máy tính: hết iTunes tới iPod đã cứu vãn ngành công nghiệp âm nhạc đang rơi tự do bởi tác động của các dịch vụ tải nhạc.<br />
Hiện nay, khoảng 65% máy chơi nhạc MP3 là Apple iPods, với khoảng 2,5 triệu chiếc đã được tiêu thụ, trong khi iTunes kiểm soát 70% thị trường kinh doanh nhạc download.</p>
<p><em>Hiện tượng này bắt đầu bùng nổ sau thời điểm Steve Jobs xuất hiện trên các sàn diễn và nhún nhảy với các ngôi sao trên sàn trình diễn. Dáng vẻ năng động và vui tươi của một doanh nhân thành đạt lại hiện rõ trong mắt khán giả đồng thời cũng là khách hàng tiềm năng của Apple. Rồi Steve nhảy quanh ngôi sao nhạc pop Madonna và sau khi cô hát xong, ông chủ Apple giơ ngay sản phẩm mới của hãng, chiếc iPod nghe nhạc đang tạo thanh thế mạnh mẽ cho hãng trên thị trường thiết bị giải trí, và hô to: ‘<strong>Đây chính là một Madonna khác mà tất cả các bạn đều có thể sở hữu’</strong>.</em></p>
<p>Chiếc iPod nghe nhạc nhỏ bằng 3 ngón tay đó của Steve Jobs làm đảo ngược thị trường âm nhạc thế giới bằng máy nghe nhạc iPod tí hon, biến Apple trở thành một đối thủ “đáng gờm” của các công ty sản xuất và kinh doanh kỹ thuật cao trên toàn thế giới. Với sản phẩm iPod, họ đã tạo được bước đột phá, khiến cho các đối thủ cạnh tranh trên thị trường thiết bị âm nhạc đứng ngồi không yên.</p>
<p>Ý tưởng này làm thay đổi ngành công nghệ giải trí bằng cách thu gọn lại những thiết bị nghe nhạc, không còn đầu máy DVD, giàn stereo, đầu CD và các loại dụng cụ điều khiển từ xa. Ngay cả những hình ảnh kỹ thuật số và thiết bị chiếu phim cũng có thể trở thành vật dụng gia đình.</p>
<h3><strong>kết luận:</strong></h3>
<p><strong>khởi sự kinh doanh</strong> là một bộ môn nghệ thuật,chúng ta kinh doanh đem đến sản phẩm dịch vụ cho khách hàng,không chỉ thấu hiểu tâm lý khách hàng mà còn biết cách khôn khéo làm sao cho khách hàng thấu hiểu được những giá trị mà chúng ta mang lại.không có một sản phẩm nào tốt nhất chỉ có những sản phẩm phù hợp với khách hàng của mình nhất.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://21-7.com/kinh-nghiep-khoi-su-kinh-doanh-bien-khong-thanh-co.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
